Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016

Nếu cuộc sống của bạn không hạnh phúc, đó là vì bạn đã có một tuổi thơ không hoàn toản

Chúng ta ai cũng từng có một dĩ vãng mang tên thời thơ ấu. Đó là những lần không nghe lời thân phụ mẹ, giữa trưa nắng trốn nhà đi chơi. Đó là những lần quên mang sách bút, bị cô phạt đứng vào góc lớp, những lúc cả đám bạn chơi nhảy dây, bắn bi còn mình phải chép cho xong 10 trang luyện chữ...

Những kỷ niệm thời ấu thơ đó chính là dòng nước mát lành nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta, theo bước chúng ta trưởng thành để mỗi khi nghĩ lại, hoặc cười hoặc khóc vì ngày xưa ơi, sao mà thân mật đến thế. Không thể phủ nhận, những ký ức đó có tác động rất nhiều đến cuộc sống của chúng ta sau này.

Tất nhiên không phải ai cũng được đắm mình trong những ngày 04 tuần thơ ấu ngọt ngào, tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Có những người phải sống trong tuổi thơ bất hạnh, với những lời chỉ trích của mẹ thân phụ, nhạo báng từ đám bạn, và thường xuyên bị đổ lỗi một cách vô lý. Khi trưởng thành, chúng ta vẫn sẽ mang một phần ám ảnh từ quá khứ đó và dần xuất hiện nên những tính cách tiêu cực. Những hưởng thụ thời thơ ấu có tác động rất lớn đến mỗi nhân loại.

Nếu phụ vương mẹ chúng ta quá nghiêm khắc, chúng ta luôn sợ bị phạt tội

Đi cùng với nghiêm khắc là sốt ruột. Bất cứ thân phụ mẹ nào quá nghiêm khắc cũng có những đứa con luôn trong trạng thái sợ hãi bị phạt tội. Dù làm bất cứ việc gì, chúng ta cũng sợ hãi phụ thân mẹ chưa ưng ý, cha mẹ sẽ trách phạt chúng ta.

Chúng ta luôn trong trạng thái run sợ và thấp thỏm. Chúng ta cảm thấy bản thân là vô dụng, là đồ bỏ đi. Lúc nào trong đầu chúng ta cũng thường trực sẵn những câu đổ lỗi và trách mắng. Trẻ con như tờ giấy trắng, cớ sao thân phụ mẹ không vẽ hoa vẽ lá, mà lại vẽ những hình thù kì dị, xấu xí lên chúng ta.

Khi lớn lên ra ngoài xã hội, gặp mặt nhiều người hơn, rồi bằng hữu, đồng nghiệp... chúng ta vẫn chẳng thể thoát khỏi bóng ma dĩ vãng. Chúng ta lúng túng chính những người bạn của mình, sợ bị đồng nghiệp trách phạt ngay cả khi chúng ta chẳng làm gì sai. Run sợ bị phạt tội đã ăn sâu vào tiềm thức của chúng ta. Nó như cái gông cùm trói buộc chúng ta, không cho chúng ta có cơ hội biểu thị bản thân mình.

Chúng ta đã từng bị bắt nạt và giờ đây luôn mang cảm giác mặc cảm

Chẳng ai mong mình bị bắt nạt khi còn thơ ấu. Nhưng dường như đây là trò không thể thiếu với nhiều bọn trẻ con hơn tuổi chúng ta. Chúng ta bị bắt nạt ở trường, ở khu phố, thậm chí ở bất cứ đâu lũ trẻ to xác nhìn thấy chúng ta.

Khi còn bé, chúng ta thiếu các kỹ năng sống để tự bảo vệ mình, vì thế việc chúng ta trở thành nạn nhân của các trò bắt nạt khiến chúng ta sống thu mình, khép kín hơn. Chúng ta luôn mang một cảm giác mặc cảm, xấu hổ vì bị bắt nạt mà chẳng thể chống trả.

Chúng ta lớn lên mà chẳng thể tự tin bắt chuyện với người lạ, chúng ta ý thức được việc mình có thể sẽ bị bắt nạt bất cứ lúc nào, bởi bất kỳ ai. Chúng ta lo âu cả quả đât không có chốn bình an cho chúng ta trú thân.

Đương nhiên, vì bị bắt nạt và thấu hiểu những gì tiêu cực mà nó mang lại, chúng ta đã vô tình biến thành những người rất mạnh bạo, giàu lòng cảm thông và biết tôn trọng người khác. Chúng ta hiểu rõ lời nói nào mang lại tổn thương cho người khác và hết sức tránh nó. Chúng ta trở thành tinh tế và tốt đẹp hơn rất nhiều.

Chúng ta luôn sợ mắc lỗi vì đã từng phải nghe những lời mắng mỏ khắc nghiệt

Nhiều khi những lời trách mắng khắc nghiệt còn mang lại tác động tâm lý tiêu cực hơn cả bạo lực. Chúng ta phải nghe những lời mắng cay độc chỉ vì chúng ta lỡ làm sai một chuyện bé nhỏ và rất dễ để sửa sai. Chúng ta phải chịu cúi mình trước những lời chỉ trích miệt thị vô lý vì một lỗi nhỏ không đáng. Kể từ đó, chúng ta làm bất cứ việc gì cũng sợ mắc lỗi. Chúng ta thiếu đi tự tin vào kỹ năng của mình chỉ vì đã từng bị chỉ trích, mắng mỏ quá nhiều.

Thế nhưng chúng ta lại học cực kì nhanh những lời dùng để mắng chửi người khác. Nếu lớn lên với nhận thức tốt, chúng ta sẽ sa thải nó, nhưng nếu chúng ta cứ dung túng cho những lời lẽ cay nghiệt ấy xuất hiện trên miệng mình, chúng ta sẽ tự biến mình thành cỗ máy chỉ trích không khác gì người trong dĩ vãng từng làm vậy với chúng ta.

Có thể trở thành hướng nội nếu chúng ta đã từng bị thoái thác sự nhiệt tình

Chúng ta thích một người và lấy hết gan lì để bày tỏ nỗi lòng mình với người đó. Nhưng phũ phàng thay, người kia chẳng mảy may gì đến tình cảm của chúng ta mà thẳng thừng thoái thác. Điều này cũng chẳng tác động gì nhiều tới tâm lý của chúng ta bởi nó xảy ra khá bình thường ở tuổi học sinh. Nhưng nếu chuyện đó xảy ra với phụ thân mẹ, ông bà hay anh chị em ruột của chúng ta thì lại khác.

Chúng ta yêu gia đình mình rất nhiều và muốn biểu lộ sự niềm nở tới từng thành viên trong gia đình, nhưng tất cả công chúng đều chối từ sự nhiệt tình của chúng ta. Chúng ta tự hỏi chuyện gì đang xảy ra? Không ai cần chúng ta nữa sao? Việc duy nhất chúng ta có thể làm lúc này là chui vào vỏ ốc do chính mình sản xuất.

Chúng ta trở nên hướng nội và trầm tĩnh hơn. Chúng ta luôn tìm cách che giấu cảm xúc thực thụ của mình, sợ rằng nếu ai đó biết chúng ta quan tâm họ, chúng ta sẽ lại bị tổn thương. Thật tồi tệ khi ký ức này theo chúng ta tới khi trưởng thành và biến chúng ta thành những người khép kín, thiếu kĩ năng xã hội cần thiết.

Chúng ta cảm thấy bất an và cần được kính yêu nhiều hơn nữa

Cảm giác bất an xảy ra khi chúng ta còn thơ bé là do không nhận được sự ân cần vừa đủ từ gia đình và khu vui chơi. Chúng ta bị bỏ bê, giống như quả bóng lăn qua lăn lại giữa phụ thân mẹ và thầy cô mà không ai chịu nhận về mình. Chúng ta lơ lửng giữa không trung, như một kẻ vô định, cảm nhận rõ sự thiếu thốn mến thương và khát khao được quan tâm của mình.

Chúng ta bị ép mình vào trong lối so sánh sáo rỗng với những người anh chị em khác hoặc bạn bè của chúng ta. Chúng ta nhìn cuộc đời người khác và mơ ước cho bản thân được một lần ôm ấp vỗ về. Sự bất an đeo đuổi chúng ta đến lớn, khiến chúng ta lúc nào cũng phải gồng mình cạnh tranh trong chuyện tình cảm. Chúng ta không có tự tin và coi thường sự đồng cảm với bất kỳ ai khác.

Tuy nhiên, 30 chưa phải là Tết, nếu chúng ta nhận ra chúng ta đang vướng mắc vào những ảnh hưởng tiêu cực từ thời thơ ấu này, chúng ta hãy cố gắng thay đổi nó. Hãy liệt kê ra những chức năng tích cực mà ký ức tuổi thơ đó mang lại, điều này giúp cho chúng ta nhìn nhận lại tuổi thơ với những kỷ niệm tốt đẹp hơn một chút. Hãy dành thời gian suy nghĩ làm thế nào để tận dụng những điểm sáng le lói này cho mai sau của chúng ta.

Và sau cùng, hãy tâm sự, chia sẻ những ký ức không vui với người khác. Gánh nặng tâm lý trong chúng ta sẽ trở nên nhẹ lâng lâng hơn, nhưng nỗi thất vọng, buồn tủi, mặc cảm cũng được trút bỏ. Chúng ta chẳng thể đổi mới tuổi thơ của mình, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể nhìn nó một cách tích cực hơn.

Theo Ngọc Vũ

Trí Thức Trẻ/ Kênh 14


Tham khảo thêm: New Hội An

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.

Nhận theo dõi qua Email